Tôi, và em. Là những người bạn. Em nói, em muốn làm bạn với tôi, nhưng xin tôi hãy để cho em được tự do những khi em muốn, đừng hỏi em quá nhiều, đừng mang em đi quá xa, và cứ rời bỏ em khi nào tôi muốn, không cần đưa lý do, không cần phải day dứt.

Nắng vàng, trời xanh, mây trắng bay.

- Tháng 9, thu rồi, em biết không?...

Chiều tối qua, tan ca sớm, tôi lượn qua một vòng hồ gươm, rồi mua chút đồ ăn nhẹ, một bịch sữa tươi, trên đường trở về, tôi phát hiện, Hà Nội đã vào thu. Tháng 9 rồi, nghĩa là vài hôm nữa là đến sinh nhật em. Nghĩ đến thế, tôi chợt rùng mình, gập cuốn lịch trên mặt bàn lại, úp xuống mặt bàn.

- 25 tuổi, tốt nghiệp đại học được 1 năm, cũng giống như bao người khác, em cố bám trụ lại thành phố này, với đầy mong muốn và tham vọng. Nhưng cho đến giờ, những công việc tạm bợ, những mối quan hệ tạm bợ, những thói quen không đều đặn khiến một cô gái trẻ, tràn đầy nhiệt huyết và niềm tin như em trở nên chống chếnh và hoang mang. Cuộc sống này quá khó khăn, người với người chẳng còn tin nhau nữa, một lời thề hẹn, một lời hứa hẹn chẳng còn đủ sức thuyết phục bằng những vật chất, cám dỗ.

- Đã lâu rồi, em không còn khái niệm sinh nhật của mình nữa, khi mà em luôn khép kín cuộc sống của mình lại, em thu mình vào trong cái vỏ ốc công việc của em, em không cho ai bất kì cơ hội được chạm quá sâu vào cuộc sống đều đặn của em. Ngoài cơ quan ra, tất cả những nơi khác mà em có mặt đều là một mình. Facebook của em luôn khóa chặt với mọi người, em không kết bạn với ai, không status công khai, điện thoại cũng chỉ vài dòng trong danh bạ, thi thoảng em còn tắt máy rất lâu, trốn rất sâu, để trốn chạy tất cả, tôi phải vô cùng vất vả mới tìm được em.

- Tôi, và em. Là những người bạn. Em nói, em muốn làm bạn với tôi, nhưng xin tôi hãy để cho em được tự do những khi em muốn, đừng hỏi em quá nhiều, đừng mang em đi quá xa, và cứ rời bỏ em khi nào tôi muốn, không cần đưa lý do, không cần phải day dứt.

Mọi người nói em là cô gái kì lạ, khuyên tôi nên bỏ mặc em, khiến tôi cảm thấy bất an, tôi đã từng muốn bỏ rơi em, bỏ lại em với sự ích kỉ của riêng em, khó khăn của riêng em. Nhưng mà tôi không thể quên được nụ cười hồn nhiên, trong sáng của em khi chúng tôi lần đầu đi biển cùng nhau, vào một sáng trời thu như thế. Và thế là, tôi vẫn ở bên cạnh em như thế, lặng lẽ, đến những khi mà em cần, chẳng nói với nhau quá nhiều, chỉ ngồi cạnh nhau, ngắm bình minh, ngắm hoàng hôn, nhìn dòng người qua lại trên đường. Thế thôi.

-  Tháng 9 này, mùa thu này, sinh nhật này, tôi sẽ dẫn em đến biển. Tôi muốn thấy lại nụ cười hồn nhiên trên gương mặt u buồn của em, tôi muốn em nói với tôi nỗi cô đơn của em, tôi muốn em để tôi san sẻ với em những nỗi buồn mà em giấu, tôi không muốn em mạnh mẽ quá nhiều, tự do quá lâu hơn nữa. Tôi biết, em cũng như những cô gái trẻ độc lập khác trong thành phố này, vì cuộc sống bộn bề mà em chọn cho mình sự cô đơn và tự do quá lâu, chọn cho mình một vỏ bọc chật hẹp, mất lòng tin vào những yêu thương vô điều kiện. Nhưng tôi sẽ cho em thấy, sự chân thành của tôi sẽ khiến mùa thu trong em không buồn nữa. Sẽ là một mùa thu đẹp, với yêu thương, với nồng nàn...

QUẢNG CÁO