Giữa cuộc đời dài rộng này, ta và người mãi mãi chỉ là người đi đường tình cờ lướt ngang nhau?

Bởi vì ta không thuộc về nhau, nên ngày trái tim đập những nhịp đập sai lầm ta không biết làm thế nào dừng lại. Người đã đi được một đoạn đường xa lắm! Ta làm sao đây? Sải bước rộng hơn để tiếp tục hay ngoảnh mặt quay đầu?

Nhưng rồi, ta mỉm cười tự nhủ… Kệ! Đời có mấy đâu mà hững hờ… Là ta cam tâm tình nguyện!

Bởi vì ta chưa bao giờ thuộc về nhau, nên dù những mảnh vụn ký ức được ta thêu dệt thành một bức tranh rực rỡ cũng chỉ có thể đóng khung cẩn thận và treo ở một góc thật sâu trong quả tim bé nhỏ kia. Thổn thức!

Để rồi từng ngày ta lén lút lôi ra ngắm nghía, tự dằn vặt mình trong những nhớ nhung…

Đêm, ta trằn trọc trở mình…

Đêm, nước mắt vô thức thấm vào môi, mặn chát!

Đêm còn trả lời ta bằng những tiếng thở dài, cớ sao người im lặng?

Bởi vì ta chưa bao giờ thuộc về nhau…

Bỗng một ngày, bức tranh xinh đẹp vô tình bị phá nát - khi ta phanh phui tình cảm của mình, để chúng trần trụi trong mắt người, trần trụi giữa cuộc đời ta. Những mảnh vỡ bay tứ tung, khứa vào tim ta, đau rát!

Bởi vì ta chưa từng thuộc về nhau, nên nỗi đau ấy một mình ta chịu. Những mảnh ký ức nhạt nhòa tung tóe… Lý trí bảo ta, hãy để chúng chìm vào hư vô! Nhưng trái tim đầy máu lại bảo ta nhặt lại… Để rồi khi ta mệt nhoài ôm chúng trong tay, ta bàng hoàng nhận ra chúng vốn dĩ chỉ là những mảnh vụn đen xì… Là ta cố tình tô vẽ lên chúng bằng những mảng hồng gượng ép!

Trái tim ngờ nghệch cười, những vết thương chưa lành nứt toác!

Ta biết làm gì đây? Xếp chúng lại và tô thêm những sắc hồng của máu? Và rồi lại chìm đắm trong mớ bòng bong của mình mà quên đi sự thật trần trụi ta vẫn phải đối mặt ngoài kia? Rằng đã không thể quay đầu như trước rồi…

Vậy là, người lướt qua ta thật rồi sao? Khi ngày hôm qua ta ngoảnh đầu nhìn lại, đã chẳng còn tìm thấy? Bóng người xa ta quá, ta kéo về không được… xa quá rồi!

Có thể trở về như hồi ức được không? Giả vờ như bức tranh kia ta chưa từng xé nát? Ta không cần gì cả, không cần!

Chỉ cần người đừng bước ra khỏi cuộc đời ta mãi mãi, được không?...

Muộn mất rồi…

***

Bởi vì ta chưa từng thuộc về nhau, nên ta buông tay để người đi về phía người đã chọn. Ta sẽ đứng tại nơi đây, chờ đến khi trái tim ta không còn đập những nhịp đập sai lầm, chờ một ngày người quay lại nhìn ta, mỉm cười…

Là ta tình nguyện!

Hà Nhi

QUẢNG CÁO