Có ai bảo rằng buông tay dễ lắm, chỉ có đan tay mới khó làm sao

Hiếm hoi mới có đợt nghỉ dài em quyết định không có chuyến đi xa. Việc là một lẽ, nhưng thật tâm em bắt đầu thấy nhớ Hà Nội thưa vắng ngày nào.

Chiều qua phòng vé lấy vé cho chuyến hành trình dài hơi cuối tháng, tự dưng thấy Hà Nội thưa vắng sao yêu đến vậy. Bỗng niềm nhớ ngày cũ ào về trong mắt. Dù thừa biết mình vô dụng đủ bề, tay người em còn chẳng níu nổi thì làm được điều chi.

Dừng xe ngã tư đèn đỏ. Có cô gái ngồi trên xe ôm chặt lấy eo chàng trai phía trước, gục cằm mình lên vai chàng trai ấy như yếu đuối cần được dựa nương. Anh chàng quay lại to tiếng bảo cô gái ngồi thẳng lên được không, đừng có gục đầu trên vai chàng ta như thế, cũng đừng ôm ấp chi cho cái thời tiết nắng đổ oi nồng này.

Thế là đèn xanh. Và thế là em cứ tủm tỉm cười. Chắc khối kẻ đi hướng đường ngược lại tưởng em hâm. Ừ mà có khi hâm thật đấy chứ. Em hâm giống cậu chàng khi nãy.

Ngày yêu cũ, em rất ngại để người đưa đón, chuyện tưởng chừng vô cùng bình thường với mọi cặp đang yêu. Bởi cứ hay nghĩ, hẹn là hẹn, có giờ giấc,có địa điểm, có chân tự biết mò đến.

Ngày yêu cũ, em rất lười ôm eo người trên xe, rất lười nắm tay người khi dạo trên phố. Bởi cứ nghĩ rằng tình cảm là thứ trong tim trong não, hà cớ chi phải để thiên hạ biết đó là hai kẻ đang yêu. Chẳng phải chỉ cần người trong cuộc biết rằng mình đang yêu là đủ hay sao?

Ngày yêu cũ, việc ai nấy lo, chia sẻ là để vợi bớt cho lòng đỡ nặng chứ không mưu cầu có người chung tay. Chỉ khi nào thực sự cần được giúp đỡ thì tự biết mở lời. Mà cái tôi kia sao mà lớn thấy ớn, thói quen độc lập được dạy từ thuở lên ba lên bảy đã quá lâu, nên chẳng mấy khi mở lời với người. Giải quyết xong mới giãi bày sự việc. Người trách sao chẳng để người chạm tay vào những khó khăn, người trách sao chẳng giống như những người yêu-nhau-thực-sự.

Em được nghe rất nhiều những câu chuyện từ bạn bè, đồng nghiệp về những ghen tuông. Một liều thuốc vô hình nhưng công dụng mạnh để gắn chặt tình cảm. Nhưng với em, đó là con dao hai lưỡi, có thể cứa tay chính mình bất cứ lúc nào. Mà em thì còn nhiều việc để làm nên ngại lắm bị thương...

Vậy nên dù được to nhỏ vào tai vô số mẹo này cách kia, em vẫn chẳng thể biết ghen sao cho đúng nghĩa. Em chỉ bảo người một điều duy nhất rằng dù người có muốn làm bất cứ điều gì, muốn bay nhảy ra sao, muốn ngả bên này, nghiêng bên kia thế nào, dù có tâm tưởng chênh chao, dù tin nhắn chúc ngủ ngon đêm qua, em chẳng phải là kẻ nhận cuối cùng, thì cũng đừng bao giờ để cho em biết. Bởi khi em biết rồi, chính đó là lúc chẳng hợp mà tan.

Ngày yêu cũ, không gặp người có khi cả tháng trời, được đôi ba cuộc gọi, cả ngày có khi chỉ được một hai tin nhắn. Ai cũng có những mai mê bận bịu của riêng mình. em chẳng thấy xa, nhưng người dần cách mặt. Người ngờ em có khoảng riêng nơi đó chẳng có người, dù em chẳng bao giờ thèm lưu tâm điều đó. Khi những ngờ vực lớn dần, em nhận ra hình như người chưa bao giờ thực sự hiểu em…

Rằng với em, ghen tuông là hạt đậu đặt dưới cả hàng chồng tấm nệm trên chiếc giường gọi tên tình yêu. Và em, chẳng muốn là cô Công chúa Hạt Đậu như thế. Dù em nhạy cảm thừa đủ để biết rằng trái tim người lay động...  Nhưng ai chẳng có lần ra trời nắng mà quên mang mũ mang ô, cảm nắng có đôi khi vẫn dễ chữa nếu thuốc thứ tha được mua kịp lúc. Nhưng người chẳng nhớ lời em chi hết, rằng tha thứ luôn dễ dàng những quên lầm lỗi với em cứ mãi là bài toán khó. Có ai bảo rằng buông tay dễ lắm, chỉ có đan tay mới khó làm sao. Vậy mà người nỡ lòng để rồi em lại là kẻ phải làm việc dễ. Người làm khó em sao à?

...

Thì em vẫn thừa minh mẫn để nhớ rằng, phố hết ngày mưa rồi sẽ lại rộn ràng, niềm cũ của thưa vắng rồi sẽ đi để nhường chỗ cho niềm yêu mới. Bởi em biết rằng, chắc chắn sẽ có người yêu thương em theo cách khác. Bởi tình yêu, chẳng phải thói quen an toàn, và em chẳng hề mong chờ câu chuyện mới của mình có chỗ cho Công chúa Hạt Đậu...